Tâm sự của sinh viên làm gái bao

Tâm sự của sinh viên làm gái bao

Rate this post

Rời quê hương đến thành phố Hồ Chí Minh để học với một khoản tiền không nhỏ, tôi khẳng định với gia đình rằng tôi sẽ tự chăm sóc bản thân và quyết định thành công trong cuộc sống.

Tâm sự của sinh viên làm gái bao

Năm học đầu tiên chỉ bắt đầu là khi tôi vội vã tìm việc làm thêm để giảm bớt gánh nặng cho bố mẹ. Tôi đã mất rất nhiều tiền ký gửi để có được một công việc gia sư, tiếp thị, bán hàng. Tôi đã dành tất cả thời gian chơi để kiếm tiền trang trải học phí và sinh hoạt phí. Tuy nhiên, sau nhiều tháng, tôi nhận ra rằng mức lương nhỏ và sự coi thường xúc phạm mà tôi phải nhận không xứng đáng với mồ hôi công sức tôi đã bỏ ra. Tôi nghĩ rằng tôi cần phải tìm cách để kiếm tiền thông minh hơn.

Là một sinh viên năm thứ nhất, một lần nữa là một cô gái nông thôn, bằng cấp, kiến ​​thức, kỹ năng và kinh nghiệm không bằng bất cứ ai, vì vậy tôi đang vật lộn để tìm một con đường có thể. Không chỉ vậy, ngoài học phí, chi phí sinh hoạt dù nhút nhát ở một mức độ nào đó cũng khiến tôi luôn trong tình trạng không một xu dính túi.

Tâm sự của sinh viên làm gái bao
Tâm sự của sinh viên làm gái bao

Chưa kể phải trả bao nhiêu cho các hoạt động ngoại khóa ở trường. Trong khi đó, các bậc cha mẹ ở nông thôn liên tục gọi điện và phàn nàn rất nhiều đến nỗi ý định xin tiền của họ cứ nghẹn lại trong cổ họng. Tôi nhớ lại lời hứa mà tôi đã hứa với bố mẹ một năm trước khi tôi vào thành phố Hồ Chí Minh và nghĩ rằng tôi phải hành động bằng mọi giá.

Sự thật nghiệt ngã

Và tôi là một gái điếm. Lý do đẩy là khá tình cờ. Trong phòng trọ của tôi, có một chị là một cô gái cave Hà Nội cao cấp lâu năm. Ngày xưa, có một chút màu sắc, cô làm việc trong các quán karaoke và nhà hàng. Bây giờ cô bị đẩy đứng ở mức giá rất thấp – 100 nghìn đồng / lần. Tôi biết tôi cần tiền nên tôi thường rủ cô ấy đi làm.

Tôi cũng nhận thức được rằng tôi bắt đầu đam mê bệnh chàm nhưng tôi thực sự không còn cách nào khác. Đối với tôi, 100 nghìn đồng một ngày là quá đủ. Nếu ai đã từng rơi vào tình huống đạp xe đến trường trong tình trạng đói khát vì không có tiền như tôi thì sẽ thông cảm. Đến thời điểm hiện tại, Sài Gòn đã đi hết con đường ô tô, xe tay ga, ăn nhà hàng, xây cà phê cao tầng, không ai nghĩ có một cô con gái đáng thương như tôi.

Ban đầu, cô đưa cô đi bán trinh nữ với giá 3 triệu đồng cho một thanh niên tò mò. Sau đó, tôi phải đưa cho cô ấy 1 triệu. Tôi cầm tiền và không dám khóc trước mặt mọi người. Tôi đã thay đổi danh dự của mình để có được số tiền đó. Tôi gửi về nhà, bố mẹ tôi rất vui và xúc động. Họ cứ nghĩ rằng tôi đã thành lập chính mình ở vùng đất Sài Gòn này.

Lần đầu mua và bán suôn sẻ nên lần sau với tôi khá dễ. Tôi yêu cầu cô ấy dẫn tôi và một ngày chỉ nhận được 1 khách. Bởi vì tôi sợ rằng tôi sẽ đi quá nhiều và tôi sẽ bị hủy hoại và dễ dàng bị bạn bè phát hiện. Và hơn hết, tôi cần thời gian để học, bởi vì ý chí thay đổi cuộc sống của tôi bằng cách giáo dục chưa bao giờ lạnh nhạt trong tôi. Từ đó, tôi chịu một chút gánh nặng, không quá khổ sở vì tôi luôn hết tiền, đói và khát, nhưng đôi khi tôi có thể mua cho mình vài bộ quần áo ở chợ đêm.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *